Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

CÁI ĐỒ PÊĐÊ, EM YÊU ANH C1,P2

  

CÁI ĐỒ PÊĐÊ, EM YÊU ANH C1, P2

 

PHẦN 2: TỚ THU MUA GÀ VỊT CẢ TRỨNG LẪN CON
      Mấy ngày đầu tiên, nó đến lớp thật sớm. Điều này là một sự cố gắng vĩ đại đáng ghi vào sổ kỉ lục Guness của cuộc đời nó. Bởi nó là đứa chúa ngủ nướng. 
      Khi còn ở nhà, sáng nào bố mẹ nó cũng vào kêu ba lần bảy lượt, mới đầu thì giọng còn nhẹ nhàng, tình cảm: “Gà ơi! Dậy đi học con!”, chuyển sang cáu gắt: “Sáu rưỡi rồi còn chưa chịu dậy hả?”, rồi đến nhe răng nanh “Có dậy không hay đợi tao lấy cây roi mây phét vài cái vào mông?”. Chẳng ăn thua, nó vẫn nằm im không nhúc nhích. Vì nó biết chắc, một người bố vĩ đại như bố nó chẳng bao giờ đánh con vì những chuyện cỏn con như thế.
      Lay nó qua, đẩy nó lại một hồi thì bố nó đâm chán, bèn giật phăng cái mền trên người nó ôm ra phòng khách. Lần đầu tiên nghĩ ra được chiêu này, bố nó khoái chí cười hỉ hả: “Tao mà thua mày thì chẳng sinh ra mày được con ơi!”. Ông chắc mẩm trời mùa đông rét buốt thế này, không có mền thế nào nó cũng dậy. Yên tâm, ông với tay bật cái tivi vừa coi tin tức buổi sáng vừa nhâm nhi tách cà phê. 
      Một lúc lâu sau mẹ nó hét toáng lên: “Trời ơi là trời! Sắp vào lớp rồi, con Gà còn chưa ăn sáng là thế nào?” Bố nó giật mình, lật đật quăng tờ báo cái phạch lên bàn, ba chân bốn cẳng chạy vào phòng con gái yêu. Đang tức giận đùng đùng bố nó cũng phải phì cười khi nhìn thấy nó nằm co ro như con tôm dưới tấm đệm kim đan giày trục trục. Nệm dày và cứng không thể quấn vào người được nên nó lấy hai con gấu chặn hai bên. “Gà dậy đi coo...”. “Bốp!” chưa nói hết câu bố nó đã bị chân con gái yêu tống một cước vào ngực ngã ngay vào tường. Người bình thường sẽ nhận ra hành động vừa rồi chỉ là vô thức trong lúc ngủ. Còn bố nó mới vừa bị đập đầu vào tường cái cốp dây thần kinh sáng suốt tạm thời bị bẹp dí. Máu bạo lực bốc lên, lấy hết sức bình sinh, bố nó dơ tay đét vào mông nó mấy cái.        
      Thế là sáng hôm đó, nó hờn dỗi mang cái bụng trống rỗng đi học, để lại sau lưng những cái lắc đầu ngán ngẩm của hai bậc sinh thành.  
   Những ngày đầu lên thành phố ở nhà trọ với chị, mấy này đầu chưa quen với ai, cũng chưa phải đi học nó lăn quay ra ngủ. Ngủ ngày rồi đến ngủ đêm. Nó chỉ rời giường vào những lúc cần “nạp bin” như: ăn cơm, uống ước và vệ sinh thân thể. Ăn trộm quen tay, ngủ ngày quen giấc, ngày đầu tiên đi học chị nó phải lấy nguyên cái khăn ướt nhép quăng lên mặt nó, nó mới ể oải ngồi dậy đi làm vệ sinh cá nhân. 
    Nhìn theo dáng điệu gà rù của nó, nghĩ đến việc phải đi theo đánh thức nó dậy suốt ba năm học phổ thông, chị nó thở dài ngao ngán. Thấy cuộc đời mình u tối đi bội phần.
      Thế nhưng, đến sáng hôm sau thì chị nó thấy cuộc đời của mình đã sáng sủa trở lại. Lần đầu tiên trong đời, sau hơn mười mấy năm ngủ chung, chị nó mở mắt ra mà không thấy nó nằm ngáy khò khò ở bên cạnh. Mới đầu chị nó còn tưởng mình mớ ngủ, sau một lúc nhéo má, giựt tóc mai, thấy đau điếng mới biết đó là sự thật.
      Quên cả đánh răng, chị nó chộp lấy mấy đồng tiền lẻ chạy u ra tiệm điện thoại công cộng gọi điện về nhà báo cáo tin giật gân với bố mẹ. 
      Chuyện là trời vừa tờ mờ sáng, nó đã tung chăn nhảy xuống giường, nhanh chóng làm vệ sinh rồi xách cặp đến trường. Nhà trọ cách trường gần cả ba cây số. Thế nhưng, khi nó đến nơi thì trường vẫn còn vắng teo. Chỉ có cô lao công đang ngáp dài ngáp ngắn, ể oải lia cái chổi tre lùa những chiếc lá phượng tím nơi sân trường dồn thành từng đống.  
      Từ lúc an toạ cho đến lúc ra về nó trấn th địa bàn hết sức cẩn thận, trừ lúc phải ra ngoài xếp hàng vào lớp và xếp hàng sau giờ ra chơi. Nó lúc nào cũng đứng nhì hàng sau lưng nhỏ Oanh tổ trưởng, chỉ cần lớp trưởng hô hiệu lệnh là nó vội vã đẩy nhỏ Oanh sang một bên rồi vội vã chạy vào lớp, cứ như chậm một giây là có người cướp mất chỗ ngồi của nó vậy.
     Hành động ấy cứ lặp đi lặp lại liên tục cả tháng trời. Nguyên nhân cũng tại vị trí của cái chỗ ngồi. Bàn nó gồm bốn đứa, phía trong cùng là nhỏ lớp trưởng, tiếp đến là nhỏ Thủy gầy gầy có cái lỗ mũi khoằm giống phù thủy, rồi đến nó, cái thằng công tử bột ngồi ngoài cùng. Với vị trí như thế, hiển nhiên muốn vào được chỗ ngồi, nó phải đi qua “trạm” của thằng công tử bột. Đi sớm, chẳng phải nó chăm chỉ, cũng chẳng phải để “thẩm định chất lượng” một đứa nào mới. Mà bởi vì nó lỡ thề là không mở miệng với cái đồ hai phai ấy ngay trong mấy phút đầu gặp gỡ, giờ mở miệng nói với thằng công tử bột ấy đứng lên cho nó vào, lỡ trời phạt thì nguy. (Hớ hớ đúng là đồ dở hơi, mê tín thấy kinh ^^)
     Hoạt động hằng ngày của nó cứ xoay tròn như vòng của cái bánh xe đạp. Sáng xách cặp đi học. Trưa về xơi cơm chị nó nấu để phần sẵn xong đánh thẳng một giấc tới chiều. Chiều chị nó về kêu nó dậy tắm rửa rồi đợi chị nó nấu cơm cho ăn. Ăn xong, chị nó đi dạy kèm. Ở trong phòng một mình sợ ma, nên nó tót sang phòng của mấy anh sinh viên hàng xóm chơi, chẳng học hành gì sất.
     Nó thuộc cung song tử, mà các nhà chiêm tinh đã phán: Người cung song tử thuộc sao Thủy. Chòm sao biểu tượng cho sự thông minh khả năng giao tiếp và đặc biệt là óc tưởng tượng phong phú. 
      Các nhà chiêm tinh đúng là thánh nhân. Đối chiếu những điều trên với trí tưởng tượng của nó thì thấy giống y chang, không thừa ra lấy một chữ. Bộ não của nó có thể chứa hàng tỉ thông tin trên địa cầu này cộng với trí thông minh thuộc dạng súp pờ siêu, nên nghe nói một nó có thể tưởng tượng ra tới mười. Có anh chàng đẹp trai vừa bảo: “Em cười thật tươi, anh rất thích điều đó!”. Lời nói của anh ta vừa chạm vào lỗ tai nó thì bộ não nó đã liên tục phát ra những thước phim tình cảm lãng mạn như phim Hàn Quốc, mà trong đó nó là vai nữ chính anh kia là vai nam chính. Đến khi thướt phim trong đầu nó hiện lên chữ The end, nó giật mình tỉnh mộng thì anh kia đã bỏ đi mất tự lúc nào rồi.
      Vì sinh ra trúng cung song tử nên mấy môn học bài không phải là vấn đề gì to tát lắm đối với nó, trước khi vào tiết, nó giở vở đọc qua một lần. Mỗi khi bị các thầy cô túm lên dò bài, nó đọc những điều nó mới vừa lướt được kết hợp với những điều mà nó vừa học được ở các môn khác, một sự kết hợp rất ư là logic. Chẳng hạn như: “Thị tộc là nhóm người có khoảng hơn mười gia đình tụ tập lại, gồm hai ba thế hệ có chung một dòng máu. Như vậy gia đình tổng hợp này có khi có tới 4 nhóm máu : O, A, B, AB. Nhóm máu O có thể truyền cho cả 4 nhóm nhưng lại chỉ nhận được nhóm của mình là O. Ngược lại AB có thể nhận được cả 4 nhóm nhưng chỉ truyền được cho nhóm của mình là AB”. Nó cố tình đọc thật nhanh và thật nhỏ nên chẳng thầy cô nào nghe rõ. Song thấy nó miệng nó mở ra rồi khép lại liên tục, cứ ngỡ nó thuộc bài nên một số thầy cô dễ tính cho nó bảy, tám điểm kèm theo lời nhắc nhở: “Lần sau phải đọc lớn lên!”. Còn những thầy cô khó tính thì bắt nó đọc lại. Có khi, nó đọc đi đọc lại đến 3 lần mà cũng chẳng nghe được. Tưởng đọc nhỏ là bệnh kinh niên của nó, mấy thầy cô lắc đầu cho năm, sáu điểm rồi bảo nó về chỗ.
      Với kỹ xảo tinh quái này, điểm miệng mấy môn học bài nó ít khi nào dưới trung bình đã đành. Điểm kiểm tra giấy nó cũng qua truông trót lọt nhờ vào khả năng tán siêu phàm.       
      Vốn dĩ ông trời có tính kiết lị, chẳng bao giờ cho ai cái gì trọn vẹn. Ông đã ban cho nó khả năng tưởng tượng siêu việt để tán mấy môn xã hội thì khả năng tư duy logic tự nhiên ông chả cho nó chút nào.  Bài tập toán về nhà cô cho năm câu, hôm nào nó giải được một câu là đã phục mình lăn quay, tự thưởng ngay một quyển truyện tranh và một chầu xoài ngâm hoành tráng. Vốn dĩ môn toán, hóa, lí, cần sự chính xác, không thể bịa được, ngồi trong lớp thì lo mơ mộng không nghe giảng, không làm bài tập về nhà nên gà với vịt thay nhau đẻ trứng rồi nở con, con lớn lên rồi lại đẻ trứng trong tập nó.
Điểm số của nó tụt hạng thê thảm là do người ngồi gần, như nó đã từng dự đoán???
       Điều đó thì chưa hẳn,…
      Công tử bột rất thông minh chăm chỉ nên luôn đứng trong tóp điểm cao nhất của lớp nhưng không keo kiệt và ích kỷ. Nó ghét công tử bột ra mặt, và nó chắc công tử bột cũng thế vì hắn chẳng bao giờ nhìn nó hoặc mở miệng nói lời nào, cứ như nó là người vô hình vậy. 
      Bình thường, nó ngồi lấn hết nửa bàn của nhỏ Thủy, còn công tử bột cũng nhích ra tới tận mép bàn, để nửa quyển tập nằm lửng lơ con cá vàng. Tuy nhiên đến giờ kiểm tra thì công tử bột không lấy tay che bài lại. Chỉ có điều “Thương nhau trái ấu cũng tròn, ghét nhau quả bồ hòn cũng méo”, nó ghét công tử bột nên chữ của công tử bột viết ra nó cũng ghét nốt. 
      Còn nhỏ Thủy thì khỏi phải bàn, nhỏ này có thói quen lấy năm sáu tờ giấy nháp đậy lên bài kiểm tra. Có lần không nhìn được, nó đổ quạu cầu trời cho mấy cái chữ của nhỏ này bị ngộp thở chết queo hay biến dạng hết để cô giáo đọc không ra mà tặng cho nó cái trứng vịt cho nó biết mùi đời. 
     Trái thì che, phải thì không thèm nhìn, phía trước phía sau bàn cách nhau cả khúc xa nên nó chẳng làm ăn được gì sất. Đây là năm học đầu tiên trong mười năm sách cặp đến trường mà đến giờ kiểm tra nó không quay qua quay lại như con loi choi, mà ngồi vẽ chân dung Jang Dong Gun lên tờ giấy nháp.
      Mỗi lần nhận bài kiểm tra, nhớ tới cây roi mây của bố, nó ngồi thừ ra mặt buồn hiu. Có đôi ba lần, nó bắt gặp ánh mắt công tử bột đang nhìn nó ái ngại. Nó tức tối trợn mắt lên nhìn lại: “Hừ! Không nói cũng biết, không nghe cũng rõ, bụng dạ hắn đang đánh trống, khua chiêng ầm ĩ ăn mừng mình bị điểm kém đây mà. Cái đồ xấu xa!”.
      Nhưng chẳng hiểu sao, một thời gian sau, cứ đến giờ kiểm tra là công tử bột cứ sít từ từ, từ từ người và cả bài kiểm tra lại gần nó. Có lần vô tình nó vô tình liếc nhẹ qua một cái, bài làm của công tử đập vào mặt nó. “Ôi cha mẹ ơi rõ ràng từng chữ, từng chữ một”. “Chép hay không chép, chép thì mười không chép thì bỏ bớt số một; chép thì phải chu mỏ cười chúm chím với cái thằng lừa đảo ấy, không chép thì cái miệng không phải biến dạng như cái lỗ đít vịt; chép thì thằng đó thêm hai từ trơ trẽn vào bên cạnh chữ hám tiền, vô duyên, không chép  

thì hình ảnh mình trong mắt thằng đó dù xấu nhưng

 cũng còn có chút tự tôn”. Cứ thế con số mười và 

lòng tự trọng đánh nhau ầm ầm trong đầu nó. 

 Cuối cùng lòng tự trọng cao hơn núi Thái Sơn của nó đã đè bẹp dí điểm mười. Nó dí hai mắt vào tờ giấy kiểm tra của mình, quyết không để bị những con chữ ấy cám dỗ, quyết không để cái thằng pêđê ấy xem thường mình, quyết nhận thêm cái trứng về luộc,…
      Hai tháng học trôi quamối quan hệ của nó với cái thằng công tử bột kia chẳng “nóng” lên được chút nào. Nó vẫn đi sớm, lúc cái thằng công tử bột chưa đến, về trễ, sau khi đợi cái thằng công tử bột ấy bước ra khỏi chỗ. Trong tâm trí của nó không vương lại một tí hơi nào của cái người ngồi cách nó 300 phút mỗi ngày và cách nó chưa đầy hai mươi xen ti mét.
   Trong khoảng thời gian đó, cũng dăm ba lần nó hẹn hò với vài anh bạn của chị nó, rồi mấy anh cùng nhà trọ, thế nhưng tim nó vẫn chưa một lần lỗi nhịp...
   Cho đến một lần,...
   Và sau đó thì mãi mãi,…
   Cũng như chiếc đồng nếu đã chạy sai một giây, nếu không chỉnh lại thì sẽ sai mãi mãi, trái tim dù chỉ một lần lỗi nhịp cũng đủ tê buốt một góc suốt cả đời…
(Còn tiếp)
(Xem xong bà con nhớ đánh dấu vào cái ô phản ứng phía dưới giúp với nha ^^)